02:48 ICT Thứ ba, 07/07/2020
“Nhiệt liệt chào mừng kỷ niệm 60 năm thành lập ngành Kiểm sát nhân dân (26/7/1960 - 26/7/2020)" "Nhiệt liệt chào mừng 128 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2018)!"

Trang chủ » Tổ chức » Tin tức » Tin từ Viện kiểm sát Quảng Trị

Rút kinh nghiệm qua giải quyết án hình sự vi phạm phần xử lý trách nhiệm dân sự

Thứ ba - 27/08/2013 13:54

Thông qua giải quyết án hình sự Viện kiểm sát địa phương ban hành thông báo rút kinh nghiệm một số vụ án có vi phạm trong việc xử lý trách nhiệm dân sự; Trang tin điện tử VKSND tối cao trích đăng để bạn đọc tham khảo:

Vụ thứ nhất: Năm 2011 và quý I/2012, các bị cáo Dương và Kích (nguyên là kế toán ngân sách và thủ quỹ của UBND xã Thanh Lương) đã lợi dụng chức vụ, quyền hạn được giao để chiếm đoạt tiền quỹ ngân sách xã, tiền cấp theo Quyết định 167 của Chính phủ về xóa nhà dột nát, tiền thu của nhân dân không qua Kho bạc nhà nước, cụ thể:

Bị cáo Dương đã yêu cầu thủ quỹ giao tiền quỹ ngân sách xã để bị cáo quản lý chi. Bị cáo đã tự ý giữ lại tiền lương tháng 02/2012 của cán bộ xã, lập chứng từ thanh quyết toán cho các đoàn thể nhưng không chi hết, không chi trả cho 04 hộ dân thuộc diện xóa nhà dột nát theo Quyết định 167 của Thủ tướng Chính phủ để chiếm đoạt tổng số tiền 187.971.360 đồng.

Bị cáo Kích đã tự ý lấy tiền trong quỹ tiền mặt của xã số tiền 42.674.900 đồng để chi tiêu và sử dụng vào mục đích cá nhân.

Trong quá trình điều tra cũng như tại phiên tòa, các bị cáo đã khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình. Bị cáo Kích đã tự nguyện cồi thường số tiền 42.674.900 đồng cho UBND xã. Bị cáo Dương tuy chưa bồi thường thiệt hại bằng tiền nhưng đã chuyển cho UBND xã 01 mảnh đất thổ cư để bán bồi thường số tiền bị cáo đã chiếm đoạt.

Trong quá trình giải quyết vụ án, người có quyền lợi liên quan đến vụ án là anh Lộc Văn Phương (nguyên là kế toán thu của UBND xã Thanh Lương), trú tại: Bản Lào, xã Thanh Lương, huyện Văn Chấn, tỉnh Y đã nộp số tiền 80.000.000 đồng cho UBND xã thay cho bị cáo Dương với lý do trong các ngày 11, 13/01/2012 anh đã thay thủ quỹ đi rút tiền tại Kho bạc nhà nước huyện Văn Chấn về giao lại toàn bộ cho bị cáo Dương, khi bị cáo Dương chiếm đoạt, không có tiền chi trả lương cho cán bộ xã, do sợ bị mất việc nên đã nộp thay số tiền trên cho bị cáo Dương và tại phiên tòa anh Phương yêu cầu bị cáo Dương trả lại cho anh số tiền này.

Bản án hình sự sơ thẩm số 67/2012/HSST ngày 25/12/2012 của Tòa án nhân dân huyện Văn Chấn, tỉnh Y quyết định: Tuyên bố các bị cáo Bùi Văn Dương, Đinh Văn Kích phạm tội “Tham ô tài sản”. Áp dụng điểm c, d khoản 2 Điều 278; Điều 33; điểm b,p khoản 1 Điều 46; điểm i khoản 1 Điều 48 Bộ luật hình sự: Xử phạt bị cáo Bùi Văn Dương 09 năm tù. Áp dụng khoản 1 Điều 278; Điều 33; điểm b, p khoản 1 Điều 46; điểm i khoản 1 Điều 48 Bộ luật hình sự: Xử phạt bị cáo Đinh Văn Kích 05 năm tù.

Áp dụng khoản 1 Điều 42 Bộ luật hình sự; khoản 1 Điều 608 Bộ luật dân sự: Buộc bị cáo Bùi Văn Dương phải trả cho UBND xã Thanh Lương, huyện Văn Chấn, tỉnh Y số tiền 107.971.360 đồng; Trả cho anh Lộc Văn Phương, trú tại: Bản Lào, xã Thanh Lương, huyện Văn Chấn, tỉnh Y số tiền 80.000.000 đồng và buộc bị cáo Dương phải chịu 9.399.000 đồng án phí dân sự sơ thẩm.

Ngày 23/01/2013, Viện kiểm sát nhân dân tỉnh Y đã kháng nghị phúc thẩm đối với bản án nói trên, đề nghi Tòa án nhân dân tỉnh Y xét xử vụ án theo thủ tục phúc thẩm hủy phần bồi thường dân sự và án phí dân sự đối với bị cáo Bùi Văn Dương, giao hồ sơ vụ án cho cấp sơ thẩm để giải quyết lại về phần dân sự và án phí dân sự đối với bị cáo Bùi Văn Dương và khắc phục những sai sót, vi phạm khác của bản án, đồng thời sau khi xét xử sơ thẩm bị cáo Đinh Văn Kích cũng có đơn kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt tù.

Những vấn đề cần rút kinh nghiệm:

Về áp dụng pháp luật hình sự: Trong vụ án này các bị cáo Bùi Văn Dương và Đinh Văn Kích phạm tội “Tham ô tài sản” là đương nhiên xâm phạm đến tài sản của Nhà nước, là yếu tố định tội của tội “Tham ô tài sản” theo Điều 278 BLHS nhưng cấp sơ thẩm lại buộc các bị cáo phải chịu tình tiết tăng nặng “Xâm phạm tài sản của Nhà nước” quy định tại điểm i khoản 1 Điều 48 Bộ luật hình sự là không đúng với quy định của pháp luật, gây bất lợi cho các bị cáo và xử phạt tù quá nặng, không phù hợp với hành vi phạm tội của các bị cáo.

Về bồi thường dân sự và án phí dân sự: Đối với bị cáo Bùi Văn Dương đã chiếm đoạt số tiền 187.971.360 đồng của UBND xã Thanh Lương, trong giai đoạn chờ xét xử bị cáo đã tự nguyện chuyển cho UBND xã 01 mảnh đất thổ cư, có diện tích 146m2 và Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất do bị cáo đứng tên để bán lấy tiền bồi thường số tiền đã chiếm đoạt, nhưng trong quá trình giải quyết vụ án, Tòa án nhân dân huyện Văn Chấn không ra quyết định trưng cầu giám định về tài sản hoặc cho bị cáo và nguyên đơn dân sự thỏa thuận để xác định giá trị mảnh đất là tài sản bị cáo đã bồi thường là bao nhiêu tiền, trong khi cho bị cáo Bùi Văn Dương được hưởng tình tiết giảm nhẹ trách nhiệm hình sự quy định tại điểm b khoản 1 Điều 46 BLHS “Người phạm tội tự nguyện bồi thường thiệt hại, khắc phục hậu quả” mà vẫn buộc bị cáo phải bồi thường toàn bộ số tiền đã chiếm đoạt (187.971.360 đồng), đồng thời buộc bị cáo phải chịu án phí dân sự đối với số tiền này là không phù hợp với quy định của pháp luật dân sự và gây bất lợi cho bị cáo.

Ngoài ra, trong bản án của Tòa án nhân dân huyện Văn Chấn còn có những vi phạm, sai sót trong việc xác định tư cách người tham gia tố tụng, danh mục tiền bị chiếm đoạt, thời gian bị cáo Dương thực hiện hành vi phạm tội,…..Trong các lỗi trên của bản án có trách nhiệm của Kiểm sát viên duy trì công tố và kiểm sát xét xử sơ thẩm, một phần do nhận thức, mặc khác do không nghiên cứu kỹ các văn bản hướng dẫn về nghiệp vụ dẫn đến đề nghị áp dụng tình tiết tăng nặng sai, đề nghị mức hình phạt đối với các bị cáo quá nặng, không phù hợp với hành vi phạm tội và các tình tiết giảm nhẹ TNHS đối với các bị cáo được hưởng. Qua theo dõi Tòa tuyên án và khi nhận bản án sơ thẩm Kiểm sát viên không nghiên cứu kỹ để phát hiện ra sai sót của bản án, trong phần quyết định bồi thường dân sự và án phí dân sự đối với bị cáo Dương để đề xuất với lãnh đạo Viện kháng nghị phúc thẩm.

Trong khi chờ xét xử phúc thẩm, UBND xã Thanh Lương đã thực hiện việc thanh lý đất thổ cư của bị cáo Bùi Văn Dương và nhận đủ toàn bộ số tiền 107.971.360 đồng còn lại mà bị cáo phải bồi thường cho UBND xã. Do có tình tiết mới nên tại phiên tòa phúc thẩm, đại diện VKSND tỉnh đã thay đổi, bổ sung kháng nghị theo hướng: Đề nghị HĐXX sửa bản án sơ thẩm về phần dân sự và án phí dân sự sơ thẩm; loại trừ tình tiết tăng nặng “Xâm phạm tài sản của Nhà nước” quy định tại điểm i khoản 1 Điều 48 Bộ luật hình sự đối với các bị cáo; chấp nhận kháng cáo của bị cáo Kích và giảm một phần hình phạt tù cho các bị cáo.

Tòa án nhân dân tỉnh Y đã xét xử phúc thẩm chấp nhận toàn bộ kháng nghị sửa đổi, bổ sung của Viện kiểm sát tỉnh và kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt của bị cáo Đinh Văn Kích. Sửa bản án hình sự sơ thẩm số 67/2012/HSST ngày 25/12/2012 của Tòa án nhân dân huyện Văn Chấn như sau:

Về hình phạt: Áp dụng khoản 1 Điều 278; Điều 33; điểm b, p khoản 1 Điều 46 Bộ luật hình sự xử phạt bị cáo Đinh Văn Kích 03 năm 06 tháng tù. Áp dụng điểm c, d khoản 2 Điều 278; Điều 33; điểm b, p khoản 1 Điều 46 Bộ luật hình sự xử phạt bị cáo Bùi Văn Dương 08 năm tù.

Về bồi thường dân sự và án phí dân sự: Xác nhận bị cáo Bùi Văn Dương đã bồi thường xong cho UBND xã Thanh Lương 107.971.360 đồng. Bị cáo Bùi Văn Dương phải chịu 4.000.000 đồng tiền án phí dân sự sơ thẩm.

 Vụ thứ hai: Tháng 01/2011, Phan Vũ Tuấn trú tại TP Hồ Chí Minh nhờ Cao Thành Hiến mua giúp xe môtô phân khối lớn nên Hiến đã tìm và mua được xe môtô hiệu Kawasaki Z1000 gắn biển số 77A6 – 0099 của Võ Viết An. Ngày 10/02/2011, vào lúc 15g00 tại quán café Mái Lá gồm có: Võ Viết An, Cao Thành Hiến, Nguyễn Ngọc Minh (là bạn của An). Sau khi Hiến và An thỏa thuận mua bán xe với giá 160 triệu, Hiến gọi điện cho Phạm Trần Thắng (bạn của Hiến) đang ở TP Hồ Chí Minh hỏi cách thức vận chuyển xe vào TP Hồ Chí Minh, Minh nghe được và tưởng Thắng nhờ Hiến mua xe. Do trước đây Thắng còn nợ tiền của Minh và Thân Trọng Thanh Tùng chưa trả, Minh nảy sinh ý định chiếm đoạt xe để trừ nợ nên bỏ đi trước gặp Tùng, Hiển và nói rõ ý định của Minh với Tùng được Tùng ủng hộ. Bọn chúng điện thoại cho Nguyễn Hoàng Thái, Nguyễn Hoàng Nhật đến quán Milano bàn việc chiếm đoạt xe. Minh nói khi Hiến dắt xe ra khỏi quán Thái và Nhật ra cản đường, Thái rút chìa khóa xe đưa cho Minh, Nhật cản đường và đánh Hiến. Khoảng 17h30 cùng ngày, Thái, Nhật, Minh đón xe taxi đến gần quán ITV ở đường Nguyễn Tư đứng chờ An và Hiến giao xe. Sau khi giao nhận xe Hiến dắt xe về thì Nhật, Thái và Minh ập tới, Nhật rút chìa khóa xe đưa cho Minh, Hiến phản ứng lại bị Nhật xông vào đánh, Minh hô tiếp: Đánh nó đi! Nhật dùng mũ bảo hiểm cùng Thái đuổi đánh Hiến sợ bỏ chạy. Tùng đem xe đến nhà Hiển ở 45 Tôn Đức Thắng gởi. Hiến điện thoại cho An biết bị Minh lấy xe, An điện thoại gặp Hiến, Minh tại quán café AB đường Phạm Hùng, tại đây Hiến nói xe mua cho Tuấn nhưng Minh, Tùng, Nhật không tin và vẫn tiếp tục chiếm giữ xe. Ngày 11/02/2011 Tùng tìm cách đưa xe vào TP Hồ Chí Minh tiêu thụ thì bị Hiến báo cáo CA thu giữ. Chiếc xe không có giấy tờ hợp lệ, mang biển số giả nên cơ quan CSĐT không thể trả cho bị hại được và đã thông báo trên các phương tiện thông tin đại chúng nhưng không có ai đến khai báo các vấn đề liên quan về chiếc xe nói trên.

Cấp sơ thẩm truy tố và xét xử các bị cáo theo điểm e khoản 2, Điều 133/BLHS. Án sơ thẩm số 198/2012/HSST ngày 25/12/2012 của Tòa án nhân dân Thành phố Q áp dụng điểm e khoản 2, Điều 133/BLHS, điểm b, p, k1, k2 Điều 46 + 47/BLHS, xử phạt bị cáo Nguyễn Ngọc Minh 4 năm, 06 tháng tù, Nguyễn Hoàng Nhật 42 tháng tù, Nguyễn Hoàng Thái, Thân Trọng Thanh Tùng mỗi bị cáo 3 năm tù.

Về trách nhiệm dân sự và xử lý vật chứng án sơ thẩm tuyên: Công nhận sự thỏa thuận bồi thường giữa các bị cáo với anh Cao Thanh Hiến là: mỗi bị cáo phải bồi thường cho anh Hiến 35.000.000 đồng. Tịch thu chiếc xe môtô sung công quỹ nhà nước.

Những vấn đề cần rút kinh nghiệm:

Việc giao dịch mua bán xe mô tô hiệu Kawasaki Z1000 gắn biển số 77A6 – 0099 giữa Cao Thành Hiến và Võ Viết An là giao dịch vô hiệu vì xe không có đăng ký nên khi giao nhận xe và tiền, người mua Cao Thành Hiến vẫn giữ lại 20.000.000 đồng để chờ giấy tờ. Ngay sau khi xe bị Minh cùng các bị cáo khác chiếm đoạt, Hiến đã gọi điện cho An nhưng An không cung cấp được giấy tờ chứng minh là xe hợp pháp. Như vậy tài sản trong vụ án không thông qua hành vi chiếm đoạt của các bị cáo mà thông qua một giao dịch dân sự không phù hợp với quy định của pháp luật nên pháp luật không bảo vệ. Tại phiên tòa sơ thẩm các bị cáo thỏa thuận tự nguyện bồi thường do chưa hiểu và nhận thức pháp luật hạn chế. Nhưng người giám hộ cho bị cáo Nhật có yêu cầu xem xét việc bồi thường dân sự theo pháp luật (thể hiện qua bút kí phiên tòa), tuy nhiên hội đồng xét xử, kiểm sát viên giữ quyền công tố không xem xét và cũng không giải thích vấn đề này nên tuyên phần trách nhiệm dân sự bồi thường không đúng căn cứ pháp luật.

Về xử lý vật chứng: án sơ thẩm tuyên tịch thu sung công quỹ đối với xe môtô hiệu Kawasaki Z1000 loại xe đặc chủng và xe phải có giấy tờ hợp pháp mới được lưu hành là không đúng quy định của pháp luật.

Bản án sơ thẩm trên bị kháng cáo. Ngày 18/7/2012, cấp phúc thẩm xét xử sửa án sơ thẩm về phần trách nhiệm bồi thường không buộc các bị cáo phải bồi thường cho người bị hại và phần xử lý vật chứng giao xe môtô hiệu Kawasaki Z1000 cho Công an tỉnh B xử lý theo thẩm quyền.

Tác giả bài viết: Thu Hương

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Đăng nhập

Giới thiệu

Đăng lúc: 01.01.1970 07:00 - Đã xem:


Thăm dò ý kiến

Theo bạn, việc xây dựng cổng thông tin điện tử Viện kiểm sát nhân dân tỉnh Quảng Trị sẽ mang lại kết quả thế nào ?

Rất tốt

Bình thường

Tạm được

Không ý kiến

  • Đang truy cập: 15
  • Khách viếng thăm: 14
  • Máy chủ tìm kiếm: 1
  • Hôm nay: 1004
  • Tháng hiện tại: 47538
  • Tổng lượt truy cập: 9426323